Công đức của Phật là vô lượng

2016-03-10 06:58

Chúng ta phải xem mình như cát bụi cỏ rác, và hãy nhớ đến công đức của Phật bao la vời vợi không thể đo lường được. Ngày hôm nay chúng ta có làm được chút xíu công đức gì đó như tụng kinh, bố thí, cúng dường, thuyết pháp, cất chùa... so với Phật chỉ như hạt cát. Công đức Phật như biển cả mênh mông mà chúng ta chỉ như giọt nước; công đức Phật như ngọn cao sơn mà chúng ta chỉ như hạt bụi.
Khi đức Phật xuất hiện ở kiếp cuối cùng thì thế giới chưa có phương tiện kỹ thuật như bây giờ, con người chưa thể giao lưu rộng rãi với nhau qua các vùng đất rộng lớn, nên Phật cũng chỉ giáo hóa tới vùng Nepal, Đông Bắc Ấn Độ. Số người được Phật hóa độ không thể gọi là quá nhiều. Nhưng chúng ta phải hiểu rằng trước đó và sau đó là khác. Từ vô lượng vô kiếp trước , Phật đã gieo duyên giáo hóa chúng sinh vô biên vô lượng với vô số hóa thân.


Vì thế trong kinh điển đại thừa, Bồ Tát Phổ Hiền nói rằng: “Ta dùng đạo nhãn xem khắp tam thiên , đại thiên thế giới, không thấy chỗ nào Phật không từng bỏ thân mạng vì chúng sinh”. Nghĩa là sự hy sinh của Phật đối với chúng sinh là không bờ bến. Phải có công hạnh vị tha gần như tuyệt đối như vậy một người mới có thể chứng thành Phật quả. Và chỉ có Bồ Tát mới hiểu được điều đó vì các ngài cũng đang thực hành công hạnh Bồ Tát nên mới hiểu Phật được như vậy. Vô số chúng sinh nhờ ơn Phật giáo hóa vẫn an trú cõi trời. Khi Phật chứng đạo, số chư thiên tử đến học đạo với Phật rất đông.
Và sau khi Phật diệt độ, ảnh hưởng của Phật để lại cho nhân loại là vô giá. Ngày nay trình độ nhận thức của con người tăng cao, những nhà tri thức trên thế giới đều phải công nhận rằng đạo Phật là có quý nhất trong tất cả các tôn giáo của nhân loại.
Chúng ta tâm lý cạn cợt phàm phu nên không thể hiểu Phật như các vị Bồ Tát. Chính vì hiểu Phật nên Bồ Tát Phổ Hiền đã giới thiệu 10 hạnh cao quý của chư vị Bồ Tát, trong đó, công hạnh ban đầu là nhất giả lễ kính chư Phật. ngày nay chúng ta có tu theo bất cứ công hạnh nào cũng phải lấy hạnh tôn kính Phật làm căn bản. Nếu một pháp môn nào, một tông sư nào giới thiệu các phương pháp tu khác nhau, nếu thiếu giới thiệu về hạnh tôn kính Phật thì con đường đó vẫn thiếu căn bản. Ví dụ lục độ gồm bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ , vẫn thiếu lễ kính Phật, vẫn là mất căn bản.
Khi ngồi thiền, chúng ta vì hiểu được công đức vô lượng của Phật nên biết mình chỉ là cát bụi cỏ rác. Nếu không dù có khởi nghĩ mình là cát bụi cũng không thành tâm, cũng rất gượng gạo.
Càng có trí tuệ hiểu Phật thêm được chút nào, tự nhiên tâm ta thêm khiêm hạ chừng nấy, đó là lý do tại sao người có trí thường là người khiêm hạ; ngược lại người kém trí dễ là người kiêu mạn. Khi đủ tâm khiêm hạ, chúng ta chỉ xin được làm hạt bụi nơi bước chân Phật đã dẵm qua mà thôi.
Đôi khi chúng ta may mắn được truyền thụ một số kiến thức đặc biệt nào đó, hoặc do tự mình tìm ra những kiến thức đó, phải nhanh chóng tỉnh táo thấy rằng những hiểu biết đó so với chư thánh chẳng đáng gì cả, vẫn cạn cợt, và chưa phải tuệ giác của sự chứng ngộ.
Ví dụ như khi ta học được về tứ niệm xứ để quán sát thấy thân là bất tịnh, thọ là khổ, tâm là vô thường,pháp là vô ngã. Chúng ta thực hành và thấy được an lạc. Nhưng chúng ta phải hiểu điều này nữa, tất cả điều đó đều là học hỏi của Phật, lập đi lập lại trong tâm mình để bớt vọng tưởng phiền não, chứ chưa phải là sự chứng ngộ sâu xa vi diệu nào cả. Dù có một ít an lạc vẫn còn rất cạn so với chư thánh. Chúng ta nhớ câu chuyện về Bố Đại hòa thượng là một ông già vui tính, mập mạp , lúc nào cũng vác theo một túi vài bự trên vai. Ngài thường hay chơi đùa với trẻ, và nhiều lúc cũng bày tỏ thần thông siêu phàm. Không ai biết được ngài là ai, đến từ đâu,mặc dù cũng thán phục ngài về nhân cách và trí tuệ. Mãi đến khi mất, ngài ngồi kiết già thị tịch sau khi để lại bài kệ:
Di Lặc chân Di Lặc
Hóa thân thiên bách ức
Thời thời thị thời nhân
Thời nhân thời bất thức.
Nghĩa là:
Di Lặc thật sự là Di Lặc
Đã hóa thân vô số khắp nơi
Lúc nào cũng dạy dỗ mọi người
Nhưng người đời thường không biết.


Chúng ta hãy nghĩ một người có thể hóa thân ra vô lượng, hoặc hiện thành hình hài cụ thể, hoặc chỉ là tâm linh để đến với vô số chúng sinh trong các nẻo luân hồi, thật không thể dùng lời để diễn tả sự vĩ đại như thế. Tâm chứng như thế so với chúng ta hiên nay thì đúng là đại dương so với giọt nước. Chúng ta chỉ ngồi thiền được vài giờ, hiểu được một số kinh điển, thương được một số ít chúng sinh, đôi khi thuyết được ít bài pháp thì đừng vội thấy mình là to tát so với Phật, chúng ta chỉ là cát bụi, đó là cách nói chính xác, không hề cường điệu chút nào.
Ví dụ ở trường Phật học, chúng ta học bộ kinh Kim Cang, kinh Pháp Hoa, thâm chí bộ kinh lớn Hoa Nghiêm thì cũng chưa là gì ghê gớm cả. Đừng để những sở học đó là xuất hiện tự hào kiêu mạn trong lòng mình.
(Trích Tâm Lý Đạo Đức- TT Thích Chân Quang)

Đặt Câu Hỏi